TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

SÁCH NÓI - TALKING BOOKS

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    GIỚI THIỆU WEBSITE

    Kính chào quý thầy cô và các em học sinh thân mến! Thư viện số của Trường Tiểu học và THCS Vạn Yên – trang học liệu trực tuyến – là “ngôi nhà tri thức hiện đại”, nơi những bài học, tài liệu, và nguồn cảm hứng không còn giới hạn bởi không gian hay thời gian. Dù kết nối ở lớp hay ở nhà, chỉ cần một cú nhấp chuột, một thế giới học hỏi rộng mở sẵn sàng được khơi dậy. Ở đây, các thầy cô có thể chia sẻ bài giảng sinh động, video minh họa cụ thể, bài tập tương tác thử thách tư duy, cùng hệ thống tài nguyên ôn tập được xây dựng khoa học. Với bố cục thân thiện, dễ điều hướng, trang học liệu giúp học sinh tự tin tìm tòi kiến thức, chủ động khám phá, và rèn luyện hiệu quả mọi kỹ năng. Hơn cả một kênh trao – nhận kiến thức, đây là một cộng đồng học tập giàu cảm hứng. Tại đó, giáo viên đồng hành không chỉ bằng bài giảng, mà còn bằng “cử chỉ số” khơi gợi tò mò; học sinh không ngần ngại đặt câu hỏi, chia sẻ sáng kiến, cùng nhau tiến bộ từng ngày. Hãy tưởng tượng, mỗi lần truy cập là một cuộc “hội ngộ tri thức”: có ánh sáng của sự tò mò, có dấu chân của sự nỗ lực, và có tiếng vọng của khát vọng vươn lên. Thầy cô và các em hãy cùng khai phóng sức mạnh của website — không chỉ để học tập, mà để khám phá, sáng tạo, và xây dựng văn hóa đọc – học tích cực, tràn đầy năng lượng. Trân trọng mời quý thầy cô và các em học sinh cùng truy cập và cùng đồng hành với Trang học liệu Thư viện của trường – nơi tri thức kết nối, cảm hứng lan tỏa, và hành trình học tập trở nên sống động và ý nghĩa hơn mỗi ngày..

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z7743711450844_91810e2e280ea26c04500599654e0f9b.jpg 3947178785457849782.jpg Hinh_anh_doc_thu_vien_lop_6a.jpg 3790524222692234969.jpg Z7223209353760_a89f6b1e9cfdc37212b79ec1f430155f.jpg 3665b450fe20497e1031.jpg TiengViet4KetnoiTuan5Bai9Tiet3LuyentuvacauDongtuTrang41.jpg TG10.jpg CangBien.jpg

    💕💕 Thư viện là nơi bắt đầu của mọi cuộc hành trình tri thức và sáng tạo💕Sách là chiếc chìa khóa mở cánh cửa kho tàng trí tuệ nhân loại.💕

    cham-vao-tuong-lai

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 15h:27' 09-03-2024
    Dung lượng: 1.2 MB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    CHẠM VÀO TƯƠNG LAI
    Tác giả: Jay Asher
    Thể loại: Văn học Teen
    Nhà xuất bản: NXB Văn Học
    Ebook: Cuibap
    Nguồn text: Waka - 21/11/2017
    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    1
    EMMA

    Hôm nay chưa thể chia tay với Graham được dù đã bảo với tụi bạn là lần
    tới gặp mình sẽ làm. Thay vào đó, mình trốn tịt trong phòng ngủ, cài đặt
    chương trình cho chiếc máy tính mới trong khi cậu ta chơi ném đĩa ở công
    viên bên kia đường.
    Bố vừa chuyển đến cho mình chiếc máy tính này làm quà chuộc lỗi lần
    nữa. Mới tuần vừa rồi bố trao tận tay mình chùm chìa khóa chiếc Honda cũ
    trước khi cùng dì chuyển từ trung tâm Pennsylvania đến Floria để bắt đầu
    cuộc sống mới. Hai người vừa sinh con đầu lòng, và thế là mình nhận được
    chiếc máy tính đời Window 95 kèm theo một màn hình màu.
    Mình đang mải thử nhiều kiểu màn hình chờ khác nhau thì có tiếng
    chuông. Mình để mẹ ra mở cửa vì vẫn chưa quyết định được nên chọn kiểu
    tường gạch hay ống nước. Mong sao không phải là Graham. “Emma!” Mẹ
    gọi lớn. “Josh tìm con đấy.”
    Thật bất ngờ. Josh Templeton, cậu bạn nhà sát bên; lúc bé hai đứa vẫn
    thường chạy qua chạy lại giữa hai nhà. Hai đứa cắm trại ngoài sân sau, xây
    pháo đài, và sáng Chủ Nhật nào cậu ấy cũng bê tô ngũ cốc sang xem hoạt
    hình trên trường kỉ nhà mình. Thậm chí hai đứa vẫn làm như vậy khi học
    trung học. Thế rồi, từ tháng Mười một năm ngoái, mọi thứ bỗng dưng thay
    đổi. Hai đứa vẫn đi ăn trưa cùng nhóm bạn, nhưng cậu không hề ló mặt đến
    nhà mình lấy một lần trong suốt sáu tháng qua.
    Mình chọn tường gạch làm màn hình chờ rồi chạy xuống lầu. Josh đang
    đứng ở ngoài hiên, gõ gõ mũi giày thể thao mòn xơ vào khung cửa. Cậu học
    sau mình một lớp, hiện là học sinh lớp mười một. Tóc cậu vẫn hoe hoe mềm
    mại, nụ cười vẫn bẽn lẽn như trước, chỉ cao hơn độ năm phân.
    Mình thấy mẹ cho xe chạy lui ra khỏi lối đi vào nhà. Mẹ nhấn còi và vẫy
    vẫy tay trước khi cua ra đường.
    “Mẹ cậu bảo suốt ngày không thấy cậu ra khỏi phòng,” Josh lên tiếng.

    “Tớ đang cài đặt chiếc máy tính mới,” mình giải thích, tránh chuyện về
    Graham. “Cũng được lắm.”
    “Nếu dì cậu sinh thêm em bé nữa,” cậu nói, “thì cậu sẽ đòi bố mua điện
    thoại di động chứ gì.”
    “Chứ sao.”
    Trước tháng Mười một năm ngoái, Josh và mình không bao giờ đứng
    lóng ngóng trước cửa thế này. Mẹ sẽ bảo cậu ấy vào nhà và cậu ấy tót lên
    phòng mình ngay.
    “Mẹ tớ bảo tớ mang cái này đến cậu dùng thử.” Cậu nói, giơ lên một
    chiếc CD-ROM. “America Online[1] sẽ miễn phí cho cậu một trăm giờ nếu
    cậu đăng nhập. Tớ nhận được tuần trước qua đường bưu điện.”
    [1] Công ty cung cấp dịch vụ Internet toàn cầu có trụ sở tại Hoa Kỳ. Công
    ty này thuộc quản lý của tập đoàn Time Warner.
    Kellan, cô bạn trong nhóm, gần đây cũng thường lên AOL. Nó rú lên mỗi
    khi có tin nhắn. Rồi bỏ hàng giờ bên bàn phím chat với người thậm chí chưa
    đến trường trung học Lake Forest lần nào.
    “Thế nhà cậu không cần à?” Mình hỏi.
    Josh lắc đầu. “Bố mẹ tớ không muốn tớ sử dụng Internet. Họ bảo chuyện
    đó lãng phí thời gian, còn mẹ tớ thì nghĩ chatroom chỉ toàn lũ hư đốn.”
    Mình bật cười. “Vậy mà mẹ cậu muốn tớ dùng nó?” Josh nhún vai. “Tớ
    nói với mẹ cậu về chuyện đó, và mẹ cậu bảo cho phép cậu dùng miễn là mẹ
    cậu và dượng Martin cũng có địa chỉ email.”
    Mình vẫn chưa quen được cái tên Martin. Mẹ cưới dượng hè vừa rồi, mẹ
    bảo mẹ đã tìm được tình yêu đích thực. Nhưng mẹ cũng đã từng nói thế về
    dượng Eric, vậy mà họ chỉ sống với nhau được hai năm.
    Mình lấy chiếc CD-ROM từ tay Josh, cậu ấy cho hai tay vào túi quần
    đằng sau.
    “Nghe nói tải xuống cũng mất khá lâu đấy,” cậu nói. “Mẹ tớ có nói bà đi
    bao lâu không?” Mình hỏi.
    “Có lẽ giờ là lúc thích hợp để cho máy điện thoại treo rồi.”
    “Nghe nói mẹ đón dượng Martin rồi hai người đi Pittsburgh tìm mua bồn

    rửa mặt hay sao đó.”
    Mình chưa hề gắn bó với người cha dượng trước, nhưng ít ra dượng Eric
    đã không phá nát ngôi nhà. Thay vào đó, dượng chỉ muốn mẹ nuôi vẹt đuôi
    dài, và thế là những năm trung học cơ sở của mình tràn ngập tiếng chim
    chóc. Còn dượng Martin thì cố thuyết phục mẹ tân trang ngôi nhà, khiến
    không khí toàn mùn cưa và mùi sơn. Hai người vừa làm xong nhà bếp và
    mấy tấm thảm, giờ đang tấn công xuống nhà tắm tầng dưới.
    “Nếu cậu muốn,” mình nói, cái chính là để phá tan sự im lặng, “cậu có
    thể đến nhà tớ và thử vào AOL xem.”
    Josh gạt chỗ tóc che ngang mắt: “Tyson bảo hay cực. Nó còn cảnh báo
    cuộc sống của mình có thể thay đổi đấy.”
    “Ừ, nhưng cậu ấy cũng từng nghĩ tập nào trong chuỗi phim Friends trên
    truyền hình cũng khiến cuộc sống thay đổi.”
    Josh mỉm cười rồi quay lưng ra về. Cậu ấy cao hơn cái chuông gió dượng
    Martin treo ở hiên trước. Mình không thể tin nổi Josh đã cao gần một mét
    tám. Đôi lúc đứng xa mình hầu như không nhận ra cậu ấy nữa.
    * * *
    Mình cho chiếc CD-ROM vào ổ đĩa và nghe thấy tiếng nó chạy rì rì.
    Mình nhấp chuột vào màn hình hướng dẫn rồi chọn Enter để bắt đầu tải.
    Thanh trạng thái trên màn hình hiển thị thời gian tải về là chín mươi bảy
    phút. Mình đưa mắt ra ngoài cửa sổ, muốn được hít thở khí trời của một buổi
    chiều tháng Năm. Sau những ngày đông đầy gió, rồi kéo theo mấy tháng
    mưa xuân lạnh lẽo, cuối cùng mùa hè cũng đến.
    Ngày mai có buổi thi đấu điền kinh nhưng đã ba ngày rồi mình không
    chạy nhảy gì cả. Mình biết thật là ngốc khi cứ lo ngay ngáy chuyện sẽ chạm
    mặt Graham. Công viên Wagner rộng thế cơ mà. Nó trải dài từ trung tâm
    thành phố đến tận khu dân cư mới. Graham có thể đang chơi ném đĩa bất kì
    chỗ nào. Nhưng nếu trông thấy mình, thể nào cậu ta cũng quàng chặt vai
    mình rồi lôi mình đến chỗ nào đó để làm một cú “hôn sâu” cho mà xem. Ở
    buổi dạ hội cuối tuần trước, cậu ta cũng đã làm thế rồi. Thậm chí mình đã bỏ
    lỡ mất cả buổi nhảy Macarena[2] với Kellan và tụi bạn.
    [2] Điệu nhảy Disco mười tám bước, nhảy tập thể trong các buổi tiệc.

    Mình cân nhắc liệu có nên cho dừng tải để gọi đến nhà Graham xem cậu
    ta có nhà hay không. Nếu cậu ta trả lời, mình sẽ dập máy. Nhưng Kellan bảo
    có dịch vụ mới cho phép hiển thị số người gọi trên máy. Không, mình lớn rồi
    mà. Mình không thể cứ trốn trong phòng mãi được. Nếu thấy Graham ở công
    viên, mình sẽ chỉ vẫy tay và hét lên: “Tớ phải chạy tiếp đây.”
    Mình thay quần soóc và áo nịt ngực chạy bộ, rồi buộc mớ tóc xoăn ra
    đằng sau. Đeo chiếc Discman quanh cánh tay bằng khóa Velco rồi bước ra
    sân trước làm vài động tác co duỗi. Cửa ga ra nhà Josh bật mở, một lúc sau
    cậu ấy phi ra trên chiếc ván trượt.
    Trông thấy mình, cậu ấy dừng lại ở lối đi vào nhà: “Cậu cho tải về chưa?”
    “Rồi, nhưng còn lâu mới xong. Cậu đi đâu đấy?” “SkateRats,” cậu ấy
    đáp. “Tớ cần mua bánh mới.” “Chúc vui nhé,” mình nói với theo khi cậu ấy
    nhấn ván trượt ra đường.
    Nếu là trước đây chắc hai đứa sẽ nói chuyện với nhau lâu hơn, giờ thì chỉ
    có vài câu thế thôi. Mình chạy lên vỉa hè rồi rẽ trái, chạy đến cuối dãy nhà
    mình, băng qua đường cái rồi vào con đường dẫn tới công viên. Mình nhấn
    nút play trên chiếc Discman. Kellan đã làm chiếc đĩa chạy bộ này cho mình,
    bắt đầu là Alanis Morrissette, rồi tới Pearl Jam, và cuối cùng là Matthews.
    Mình chạy một mạch ba dặm theo kiểu nước rút, nhẹ cả người khi không
    trông thấy ai chơi ném đĩa cả. Khi chạy về đến gần đường nhà mình, tiếng
    guitar mở đầu của bản Crash into me lại tiếp tục.
    Lost for you, mình mấp máy miệng hát theo. I'm so lost for you. Lời bài
    hát luôn khiến mình nghĩ đến Cody Grainger. Anh ấy ở trong đội điền kinh
    với mình. Anh ấy lớn hơn mình hai tuổi và là một vận động viên chạy nước
    rút thuộc hạng siêu đẳng, xếp trong top hai mươi toàn bang. Mùa xuân vừa
    rồi, trên đường về nhà sau cuộc thi đấu, anh ấy ngồi bên cạnh mình và kể
    cho mình nghe đủ thứ chuyện về những hướng đạo sinh trường đại học đã
    gọi anh ấy. Một lúc sau, mình không thể chống cự lại cơn ngáp, anh ấy bèn
    để mình tựa đầu vào vai anh ấy. Mình nhắm mắt lại, vờ như đã ngủ say,
    nhưng kì thực mình vẫn đang nghĩ. Cho dù mình không tin vào tình yêu đích
    thực thì đối với Cody, mình vẫn cần xem lại.
    Kellan bảo mình đang bị ảo tưởng về anh ấy, nhưng nó mới đúng là như

    vậy. Dạo hè năm ngoái, khi cặp với Tyson, nó làm như mình đã phát minh ra
    tình yêu không bằng. Nó có chỉ số IQ thuộc hạng thiên tài và viết nhiều bài
    cho tờ báo của trường nhưng tất cả chỉ toàn chuyện Tyson thế này, Tyson thế
    nọ. Khi Tyson cắt đứt với nó ngay sau kì nghỉ đông, Kellan bàng hoàng, sụp
    đổ và nghỉ học mất hai tuần.
    Mình lại khác, mình thích Cody thật đấy nhưng mình vẫn phải sống cuộc
    sống của mình. Mình đã cặp với Graham được hai tháng. Hai đứa học chung
    lớp nhạc. Cậu ta chơi trống, mình chơi saxophone. Cậu ta lôi cuốn, tóc hoe
    vàng phủ xuống vai nhưng cứ nhằng nhẵng theo mình suốt buổi vũ hội khiến
    mình phát ốm. Chắc mình sẽ cắt đứt với cậu ta sớm thôi. Hay có thể mình cứ
    để đợi đến hè rồi hai đứa tự giải tán.
    * * *
    Thanh trạng thái hiển thị chương trình vẫn chưa tải xong. Mình đi tắm rồi
    ngồi vào ghế lười đọc qua mấy trang ghi chép về bài thi sinh học kì cuối.
    Năm nay mình nhận được điểm A môn này, rõ ràng đây là môn mình học
    khá nhất. Kellan lâu nay vẫn cố thuyết phục mình đăng kí cùng nó một khóa
    sinh học ở trường đại học mùa thu tới, nhưng mình không nghĩ mình sẽ làm
    thế. Mình muốn năm học cuối cấp trôi qua nhẹ nhàng.
    Chương trình được tải xong, mình gấp sách và khởi động lại máy. Khi
    mình quay số đến AOL, modem kêu lách cách rồi bíp bíp. Khi đã online,
    mình kiểm tra xem địa chỉ EmmaNelson@aol.com đã có ai đăng kí chưa,
    nhưng đã có người đăng kí rồi, mình thử tiếp EmmaMarieNelson, cuối cùng
    phải đến EmmaNelson4Ever mới được. Sau khi cân nhắc vài mật khẩu khác
    nhau, mình gõ “Millicent”. Mùa hè năm ngoái, khi Kellan và Tyson còn cặp
    kè với nhau, Josh và mình chọc bọn nó bằng cách giả vờ hai đứa mình là một
    đôi trung niên đang mắc bệnh tương tư có tên là Millicent và Clarence ngấu
    nghiến Hamburger Helper và lái xe vòng quanh thành phố trong một chiếc
    xe tải bán kem. Kellan và Tyson không lấy chuyện đó làm vui chút nào,
    nhưng Josh và mình thì cười lăn lộn.
    Mình ấn Enter và màn hình AOL như mình đã thấy trên máy của Kellan
    đang xuất hiện trên máy tính của mình.
    “Xin chào!” Giọng nói được cài tự động vang lên.

    Mình định viết cái mail đầu tiên cho Kellan thì một tia sáng lóe xoẹt qua
    màn hình. Một cái hộp nhỏ màu trắng có đường viền xanh nhảy vọt ra yêu
    cầu mình nhập lại địa chỉ email và mật khẩu.
    “EmmaNelson4Ever@aol.com,” mình gõ. “Millicent.” Màn hình đứng
    yên trong khoảng hai mươi giây. Rồi cái hộp trắng đó biến thành một chấm
    xanh nhỏ xíu, một trang web mới từ từ hiện ra. Bên trên là một thanh màu
    xanh da trời có chữ “Facebook”. Một cột chính giữa màn hình có tên “News
    Feed” và bên dưới là là những tấm ảnh nhỏ xíu của nhiều người mình không
    nhận ra là ai. Mỗi tấm ảnh có một chú thích ngắn bên dưới.
    Jason Holt
    Yêu NYC. Đã ăn hai bánh bông lan Magnolia!!
    3 hours ago. Like. Comment
    Kerry Dean
    Vậy mà cậu đã không cho mình một chiếc?
    Mình thích loại có phủ sô cô la.
    2 hours ago. Like
    Mandy Reese
    Mình chỉ muốn bước vào một mạng nhện và tĩnh tâm.
    Phê như con tê tê!
    17 hours ago. Like. Comment
    Mình di chuột vòng quanh màn hình, thấy bối rối trước loạt ảnh và
    comment. Mình không biết tất cả những từ này có nghĩa là gì: “Status”,
    “Friend Request”, “Poke”.
    Rồi ngay dưới thanh màu xanh da trời, có một thứ khiến mình lạnh toát cả
    người. Một bức ảnh nhỏ chụp một phụ nữ ngồi trên bãi biển có đề tên
    “Emma Nelson Jones” bên cạnh. Người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, tóc
    xoăn, mắt nâu. Mình giật mình vì người phụ nữ này trông quen quá.
    Quá quen!
    Khi mình di chuột đến tên người ấy, mũi tên màu trắng chuyển sang hình
    bàn tay. Mình nhấp chuột và một trang khác từ từ hiện ra. Lần này, ảnh của
    chị ấy lớn hơn và có quá nhiều thông tin khiến mình không biết nên bắt đầu

    đọc từ đâu. Ở cột chính giữa, gần phiên bản nhỏ hơn của chính tấm ảnh đó,
    mình đọc thấy:
    Emma Nelson Jones
    Đang có ý định nhuộm tóc
    4 hours ago. Like. Comment
    Thông tin cho biết Emma Nelson Jones học tại trường trung học Lake
    Forest. Chị ấy cưới một người nào đó có tên là Jordan Jones Jr. và sinh ngày
    24 tháng Bảy. Không thấy năm nhưng ngày 24 tháng Bảy đúng là sinh nhật
    mình.
    Mình úp hai tay lên trán và cố hít một hơi thật sâu. Qua lối cửa sổ, mình
    nghe thấy tiếng Josh chạy ván trượt về phía nhà cậu, bánh xe va kình kịch
    lên vỉa hè. Mình vội chạy xuống tầng, phóng ra cửa trước, nheo mắt vì ánh
    mặt trời chói chang.
    “Josh?” Mình gọi to.
    Cậu trượt lên lối đi vào nhà, hích cái ván trượt đứng lên rồi với tay chụp
    lấy một cách thành thục.
    Mình bấu lấy rào chắn ở hiên trước để giữ thăng bằng. “Tớ tải được AOL
    rồi nhưng có gì đó lạ lùng lắm.”
    Josh nhìn mình đăm đăm, hai đứa không nói gì, chỉ có tiếng leng keng
    của những quả chuông gió.
    “Cậu lên tầng một lát nhé?” Mình nói. Cậu nhìn xuống sân cỏ không nói
    lời nào. “Nào,” mình nằn nì.
    Tay vẫn cầm tấm ván trượt, Josh theo mình vào nhà.

    2
    JOSH

    Tôi theo Emma lên tầng và nhẩm đếm trên đầu ngón tay từ tháng Mười
    một đến tháng Năm. Đã sáu tháng kể từ lần cuối cùng tôi bước vào nhà em.
    Trước đó, căn nhà này giống như ngôi nhà thứ hai của tôi vậy. Nhưng sau
    khi cả nhóm đi xem buổi công chiếu bộ phim Toy Story, tôi đã hiểu sai mọi
    chuyện và cứ ngỡ em muốn hai đứa vượt quá tình bạn.
    Nhưng thực ra em đâu muốn thế.
    Khi hai đứa vào phòng, Emma chỉ tay vào máy tính: “Đây này.”
    Màn hình chờ đang chạy khiến tôi có cảm giác như đang đi xuyên qua
    một mê cung tường gạch.
    “Cũng hay đó,” tôi bảo, dựng tấm ván trượt vào bàn trang điểm. “Cứ như
    nghe thấy nó đang chạy ấy nhỉ?”
    Phòng của em vẫn như xưa, chỉ khác một chút là có lọ hoa hồng trắng đã
    héo rũ trên bàn trang điểm. Một vài cái đèn lồng bằng giấy màu đỏ treo lủng
    lẳng trên trần nhà. Hai tấm ván bằng gỗ xốp gần giường đính đầy ảnh và
    mấy tấm vé xem phim, các buổi khiêu vũ ở trường.
    Emma lắc đầu. “Tớ xin lỗi,” em nói, cười lớn. “Chuyện này thật ngốc.”
    “Cái gì ngốc?” Tôi gạt mớ tóc lòa xòa bết mồ hôi che mắt. Sau khi mua
    được bánh mới, tôi hẹn gặp Tyson ở bãi đỗ xe First Baptist để cùng trượt.
    Quãng giữa buổi sáng và buổi chiều bãi đỗ này trống trơn, và có mấy đoạn
    thành dốc bằng nhựa đường.
    Emma đứng bên cạnh chiếc ghế xoay và quay nó về phía tôi: “Nào, tớ cần
    cậu chiều tớ một tẹo.”
    Tôi ngồi xuống và Emma xoay ghế cho đến khi tôi ngồi đối diện với màn
    hình.
    “Cầm chuột đi,” em nói. “Và nói cho tớ biết cậu nhìn thấy gì.”
    Tôi không chắc là do lâu rồi tôi mới vào phòng em, hay do cách hành xử
    lạ lùng của em, nhưng dù thế nào tôi vẫn thấy không thoải mái.

    “Làm ơn đi,” em nói rồi đi về phía cửa sổ.
    Tôi lay chuột. Màn hình chờ với những bức tường gạch đứng lại rồi biến
    mất. Một trang web hiện lên với những dòng chữ và những tấm ảnh nhỏ xíu
    rải khắp nơi như kính vạn hoa. Tôi không biết mình đang xem thứ gì nữa.
    “Người phụ nữ này giống cậu thật,” tôi nói. “Lạ quá!” Tôi đưa mắt sang
    Emma nhưng em đang mải nhìn chăm chăm ra bên ngoài. Cửa sổ phòng em
    nhìn xuống sân cỏ phía trước, cửa sổ phòng tắm trên tầng nhà tôi cũng vậy.
    “Chị ấy không giống y hệt cậu. Nhưng nếu cậu lớn tuổi hơn thì đúng là vậy.”
    “Cậu còn thấy gì nữa không?” Emma hỏi.
    “Chị ấy có tên giống cậu, chỉ có điều có thêm họ Jones ở cuối.”
    Trang web có tên “Facebook” ở đầu trang. Không theo một trật tự nào,
    hình ảnh và chữ vung vãi khắp nơi.
    “Cậu đâu có làm cái này, phải không?” Tôi hỏi. Năm nay tôi tham gia
    khóa học “Soạn thảo văn bản I” liên quan đến tạo, thay đổi và lưu tập tin lên
    máy. Emma học trước một năm nên em đang học “Word Processing II”.
    Em quay sang tôi, nhướng mày.
    “Mà cái này đâu phải là cậu không thể làm được,” tôi nói. Tựa hồ như
    Emma đã thiết kế trang web này trong
    khuôn khổ một bài tập về nhà, tự tạo ra một tương lai thú vị cho chính
    mình. Trong đó viết rằng Emma Nelson Jones học trung học ở trường hiện
    tại hai đứa đang học, giờ sống ở Florida, và cưới một anh chàng tên là Jordan
    Jones Jr. Tên của ông chồng nghe giả giả thế nào, nhưng ít ra em không lấy
    tên là Emma Nelson Graingner - theo họ của gã vận động viên điền kinh nọ hay Emma Nelson Wilde - theo họ của đứa con trai bảnh bao mà em kết thân
    gần đây - đã là may rồi. Nhắc đến Graham mới nhớ, chẳng phải em nói là sẽ
    cắt đứt với đứa đó hay sao?
    Emma ngồi trên mép giường, hai tay đặt vào giữa hai đùi. “Cậu nghĩ
    sao?”
    “Tớ không hoàn toàn chắc cậu định làm gì,” tôi bảo. “Cậu đang nói gì
    vậy?”
    “Chuyện này khi nào xong?” Tôi hỏi. “Cái gì khi nào xong?”

    Emma bước đến bên cạnh tôi, nhìn chăm chăm vào màn hình, hai ngón
    tay vỗ vỗ lên miệng. Mái tóc buông xõa, những ngôi sao li ti đủ màu trên áo
    nịt ngực nhấp nháy. Tôi cố nhìn đi chỗ khác.
    “Josh, thú nhận đi,” em nói. “Bằng cách nào cậu làm được chuyện này?”
    “Tớ á?”
    “Chính cậu bảo tớ tải cái CD-ROM này cơ mà,” Emma nói, khom người
    xuống và nhấp vào nút Eject trên ổ đĩa máy tính. “Cậu bảo nó đến từ AOL.”
    “Thì đúng thế mà!” Tôi chỉ vào màn hình. “Cậu nghĩ tớ biết cách làm
    chuyện này hay sao?”
    “Cậu giữ nhiều ảnh của tớ. Có thể cậu đã scan một tấm ở trường rồi…”
    “Và thay đổi để làm cậu trông già hơn ư? Làm sao tớ có thể làm thế được
    chứ?”
    Hai tay tôi bắt đầu rịn mồ hôi. Nếu Emma không làm điều đó thì…
    Tôi chùi tay lên đầu gối, trong đầu xuất hiện hai luồng suy nghĩ trái
    ngược nhau, một bên thì thào bảo đây là một trang web đến từ tương lai, bên
    kia quát bên nọ là đồ điên.
    Trên màn hình, Emma Nelson Jones, đuôi mắt đã có vài vết chân chim
    xuất hiện mờ mờ, đang mỉm cười.
    Emma gõ nhẹ vào màn hình: “Cậu có nghĩ đây là virus không?”
    “Hay chỉ là một trò đùa,” tôi bảo. Tôi lấy chiếc CD- ROM ra khỏi ổ đĩa
    trên máy săm soi. Có thể ai đó ở trường biết Emma vừa mới có một chiếc
    máy tính mới nên mới tạo một cái đĩa giống như thật rồi… cho nó vào hòm
    thư nhà tôi chăng?
    Trên màn hình, có một loạt những câu ngắn chạy xuống chính giữa trang.
    Chúng do chính Emma Nelson Jones viết, và có người hồi đáp.
    Emma Nelson Jones
    Đang có ý định nhuộm tóc
    4 hours ago. Like. Comment
    Mark Elliot
    Đừng thay đổi bất kì điều gì, E!
    57 minutes ago. Like. Comment

    Sondra McAdams
    Bọn mình cùng nhuộm nhé!! ☺
    43 minutes ago. Like. Comment
    “Nếu đây chỉ là một trò đùa, tớ sẽ không nhận đâu,” Emma nói. “Chuyện
    này ý là gì đây?”
    “Rõ ràng là có thể nó đến từ tương lai.” Tôi cười phá lên. “Trang web này
    cho thấy có thể cậu là người nổi tiếng.”
    Emma khoái chí: “Đúng đấy. Tớ sẽ trở nên nổi tiếng như thế nào nhỉ?
    Kèn saxophone ư? Thi điền kinh? Hay cậu nghĩ tớ là một tay chơi trượt pa
    tanh nổi danh khắp thế giới?”
    Tôi hùa theo: “Biết đâu trong tương lai môn trượt pa tanh được đưa vào
    thế vận hội Olympics thì sao.”
    Emma rú lên vỗ tay đôm đốp: “Có thể Cody cũng lọt vào danh sách vận
    động viên được cử đi và thế là chúng tớ sẽ tham gia thế vận hội Olympics
    cùng nhau!”
    Tôi ghét việc cứ thừa dịp là em đưa cái tên Cody Grainger vào cuộc nói
    chuyện.
    Em chỉ tay về phía cái gì đó ở cuối trang. “Gì thế này?”
    Emma Nelson Jones
    Có ai muốn đoán xem ông xã của tớ ở đâu suốt cuối tuần qua không nào?
    20 hours ago. Like. Comment
    Bên dưới dòng chữ đó, gần bị khuất ở cuối màn hình, có một bức ảnh.
    Phần trên của bức ảnh trông như nước biển. Tôi rê chuột lên đó.
    “Nhấp vào xem thử…”
    “Đừng!” Emma hét lên. “Nếu đây là virus và nếu bọn mình càng làm tới,
    nó càng lan rộng hơn thì sao? Tớ không muốn phá hỏng cái máy tính mới
    đâu.”
    Rồi em chộp lấy chiếc CD-ROM từ tay tôi, thảy nó vào ngăn kéo trên
    cùng.
    Tôi xoay ghế nhìn thẳng vào em: “Nào, thậm chí nếu đây chỉ là một trò
    đùa, chẳng lẽ cậu không muốn xem người ta gán ghép cậu đã kết hôn với ai

    hay sao?”
    Emma ngẫm nghĩ một lúc về chuyện đó. “Thôi được,” em nói.
    Tôi nhấp chuột vào tấm ảnh, một màn hình mới xuất hiện. Hai đứa quan
    sát hình vuông lớn ở chính giữa từ từ bung ra từ đầu trang tới cuối trang. Ban
    đầu là sóng biển bập bềnh. Rồi đến khuôn mặt một người đàn ông. Anh ta
    đeo kính râm. Rồi những ngón tay nắm chặt cái mũi giống như kiếm của một
    con cá. Rồi tấm ảnh hiện ra đầy đủ, một người đàn ông đang đứng cạnh mũi
    của một chiếc thuyền câu.
    “Con cá to quá!” Tôi thốt lên. “Không rõ anh ta đang ở đâu nhỉ? Tớ đoán
    chắc là ở Florida.”
    “Anh ta hot đấy chứ!” Emma trầm trồ. “Đối với một người đàn ông ở độ
    tuổi này. Chả biết họ chụp ảnh này ở đâu nữa.”
    Cả hai giật mình khi nghe tiếng gõ dồn dập lên cánh cửa phòng Emma,
    rồi mẹ em bước vào.
    “Có thích cái máy mới này không con?” Cô ấy hỏi. “Hai đứa lướt web từ
    nãy đến giờ đấy à?”
    Emma từ từ quay về trước màn hình: “Tụi con đang nghiên cứu cá kiếm
    mà mẹ.”
    “Và cả những đức ông chồng tương lai nữa,” tôi đế thêm, và ngay lập tức
    lãnh một cái véo đau điếng.
    “Tụi con làm sau được không?” Cô ấy hỏi. “Marty phải gọi cho khách
    hàng trước bữa tối và dượng không thể gọi được nếu tụi con đang lên mạng.”
    “Nhưng con chưa xong mà,” Emma bảo. “Không biết con có vào lại được
    trang web này không nữa.”
    Em nói đúng. Nếu không vào lại được nữa thì sao? Cho dù đây chỉ là một
    trò đùa thì cũng có quá nhiều thứ để xem thử. Emma cần nói gì đó để thuyết
    phục mẹ cho online tiếp.
    “Chỉ có một đường dây điện thoại,” mẹ em nói tiếp.
    “Con viết tên cái website đó vào một mẩu giấy đi rồi lát sau vào lại. Nếu
    trang này có vấn đề gì thì…”
    “Không có đâu,” Emma nói, chộp lấy con chuột, thở nhè nhẹ rồi thoát

    AOL.
    Giọng nói được cài sẵn vang lên vui vẻ: “Tạm biệt!” “Cảm ơn con,” mẹ
    Emma nói. Rồi nghiêng đầu sang tôi. “Thật vui khi thấy cháu lại qua chơi
    thế này, Josh ạ.
    Cháu ở lại ăn tối luôn nhé?”
    Tôi đứng lên cầm lấy chiếc ván trượt, tránh ánh mắt của Emma: “Không
    đâu ạ. Cháu còn làm nhiều bài tập về nhà nữa, mà bố mẹ cháu thì…” Khi ra
    khỏi phòng, tôi thấy hai má mình nóng bừng.
    Cả ba cùng xuống dưới nhà. Mẹ Emma vào phòng tắm, ở đó dượng
    Martin đang sắp xếp những túi nhựa mua về từ Home Depot. Emma mở cửa
    trước cho tôi và rướn lên sát vào người tôi.
    “Tớ sẽ cố online lần nữa,” em thì thầm.
    “Ừ,” tôi đáp, ánh mắt lảng nhìn xuống cái ván trượt. “Cứ gọi khi nào cậu
    cần nhé.”

    3
    EMMA

    Lúc ăn tối mình cứ miên man suốt về Emma Nelson Jones. “Khó mà biết
    được đây là phô mai ít béo,” mẹ mình hớn hở nói với dượng Martin khi gắp
    miếng pizza. “Lê thay cho xúc xích phải không nhỉ? Ngon thật.” “Ừ,” dượng
    Martin tán đồng.
    Cả nhà vừa ăn tối trên chiếc bàn gấp vừa xem Seinfeld. Thứ Năm nào hai
    người cũng ghi lại vào băng VCR để tối thứ Bảy mở ra xem. Mình nhón tiếp
    một miếng pizza rồi để vào đĩa mình.
    “Cẩn thận đấy,” dượng Martin nhắc nhở. “Thảm mới,” mẹ đế thêm.
    Chương trình tạm ngưng nhường chỗ cho quảng cáo.
    Nhanh như cắt, dượng Martin nhích sát lại, vuốt ve cánh tay mẹ. Mình
    không ưa cảnh đó. Bê đĩa bằng một tay, tay kia chộp cốc sữa, mình lên thẳng
    phòng.
    Mình ngồi xếp bằng trên giường, vừa ăn pizza vừa nhìn chằm chằm vào
    màn hình chờ kiểu tường gạch đang chạy trên máy tính. Có thể chuyện này
    không phải là trò đùa hay virus. Biết đâu thật sự là có một người phụ nữ
    khoảng ba lăm tuổi tên là Emma Nelson Jones. Chị ấy đã học tại trường phổ
    thông trung học Lake Forest cách đây đã lâu và tình cờ trùng ngày sinh với
    mình. Nhưng cho dù những sự trùng hợp đó là thật thì tại sao chị ấy lại xuất
    hiện trên máy tính của mình chứ?
    Mình nhấc điện thoại lên, quay số của Josh. Mình nhớ số của cậu ấy nên
    không cần nhìn vào danh mục trên tấm ván xốp. Nhưng mình gác máy. Chắc
    Josh không muốn bị lôi vào chuyện này đâu. Chẳng phải cậu ấy đã vội vã ra
    khỏi phòng mình ngay khi có cơ hội đó sao.
    Mình thử gọi cho Kellan nhưng máy nhà nó đang bận, và mình không thể
    quyết định được liệu có nên gọi cho bố hay không. Nhớ khi bố và dì Cynthia
    còn sống ở Lake Forest, hai cha con gặp nhau luôn. Chạy bộ cùng nhau, rồi
    mỗi khi ông chơi saxophone với ban nhạc jazz của mình, mình thường lên

    sân khấu hát cùng họ. Nhưng giờ thì lúc nào muốn gọi cho bố mình đều có
    cảm giác như đang giành giật sự quan tâm với đứa em mới sinh vậy. Từ khi
    bố chuyển đi, mình chỉ mới tới chỗ bố hai lần, một lần vào dịp Giáng sinh
    một tuần và lần thứ hai vào lúc nghỉ xuân bốn ngày.
    Mình ăn xong pizza rồi đi thẳng tới nhà tắm. Vì nhà tắm dưới lầu đang
    được sửa sang lại nên mình phải đi qua phòng của mẹ và dượng Martin mỗi
    lúc muốn đi vệ sinh. Nhìn vào gương, mình lại nghĩ đến Emma Nelson Jones
    và mái tóc nhuộm của chị ấy.
    Mình lúc nào cũng thích màu tóc của mình, đặc biệt vào mùa hè khi mà
    mình xịt Sun-In rồi nằm phơi nắng ngoài sân. Nhưng có thể vào một ngày
    nào đó mình cũng sẽ nhuộm tóc.
    Có lẽ một ngày mình sẽ như thế.
    Mình ào tới máy tính và nhấp chuột. Khi mình quay số tới AOL, vẫn là
    trang chủ như bình thường. Nhưng khi mình nhìn vào hộp “Favorite Places”,
    nơi mình biết Kellan vẫn lưu những kết nối đến những trang web nó thích.
    Và nó đây rồi. Facebook. Khi mình nhấp chuột lên, cái hộp đó xuất hiện
    vào yêu cầu nhập địa chỉ email và mật khẩu, mình nhanh chóng gõ chữ vào.
    Joy Renault
    Xem Harmony Alley Carjacker lần đầu tiên từ khi vào đại học. Yeah!
    17 hours ago. Like. Comment
    Gordon Anderson
    Mình thấy thật ngớ ngẩn khi lớn rồi mà còn gọi món nước táo, giống như
    là thay vì nói “nước táo” thì mình lại nói như “ước áo”.
    4 hours ago. Like. Comment
    Doug Fleiss
    Nó luôn gợi cho mình về hơi thở của em bé.
    2 hours ago. Like
    Ở góc đầu trang, gần dòng chữ “Emma Nelson Jones”, có một bức ảnh
    khác chứ không phải bức lúc trước. Khi mình nhấp chuột vào tên của chị,
    một trang hiện ra với phiên bản bức ảnh ấy nhưng cỡ lớn hơn. Trông chị thật
    quyến rũ với chiếc mũ rộng vành và kính râm.

    Bên dưới bức ảnh, mình nhấp vào thẻ “Infor”.
    1997? Năm mình sẽ tốt nghiệp. Năm tới!
    Mình cố tránh không nhìn vào lớp tốt nghiệp mà lúc này vẫn chưa kịp
    xuất hiện và cho chạy xuống nữa. Emma Nelson Jones đã tạo những danh
    sách phim, nhạc và sách yêu thích.
    Movies American Beauty, Titanic, Toy Story 3
    Mình chưa từng nghe nói đến hai bộ phim đầu tiên mặc dù mình vui khi
    thấy Toy Story rõ ràng là sẽ có thêm hai tập nữa, nhưng những cuốn sách
    mới khiến mình chú ý thật.
    Books Tuck Everlasting, Harry Potter, The help
    Mình không biết Harry Potter hay The help nhưng Josh có tặng mình
    cuốn Tuck Everlasting vào sinh nhật lần thứ mười một. Mình vẫn còn nhớ
    đọc đến đoạn Tuck chèo đưa Winnie băng qua hồ. Con thuyền bị mắc kẹt
    vào mớ rễ cây và Tuck giải thích nước chảy cũng giống như thời gian trôi đi
    vậy - không có gì ngăn cản nổi. Những lời ấy rất sâu sắc và đầy triết lí đối
    với mình.
    Mình nhấp chuột trở về trang mà Emma Nelson Jones nói đến chuyện
    muốn nhuộm tóc nhưng lúc này mình không tìm thấy bất kì điều gì tương tự
    như vậy nữa. Trong đó vẫn cho biết chị đã cưới Jordan Jones nhưng không
    còn tấm ảnh anh ta với con cá đâu. Lạ lùng thật. Làm thế nào mà mọi thứ
    mình thấy trước đó lại thay đổi như thế?
    Emma Nelson Jones
    Thứ Năm, ngày 19, tháng Năm là một ngày đáng ghi nhớ. Vấn đề là
    không biết là tốt hay xấu?
    Mình sẽ nghĩ về chuyện đó khi nấu bữa tối.
    2 hours ago. Like. Comment
    Hôm nay là ngày 19 tháng 5! Thế có nghĩa là chuyện này đang xảy ra lúc
    này. Nhưng hôm nay đâu phải thứ Năm. Mà là Chủ nhật.
    Ba người đã hồi đáp, hỏi chị nấu món gì. Thật lạ lùng là chị đáp lại bằng
    một trong những món yêu thích của mình.
    Emma Nelson Jones Mac và phô mai.

    Cần ăn ngon ghê gớm.
    about an hour ago. Like
    Một vài người nữa hồi đáp, bảo họ thích ăn ngon như thế này, thế khác.
    Và rồi, ở cuối trang, Emma viết gì đấy chỉ mới cách đây mười hai phút thôi.
    Khi đọc tới đó, hai cánh tay mình bỗng nổi đầy gai ốc.

    4
    JOSH

    Bố mẹ tôi về muộn, nên bữa tối hôm nay nhà Templeton chỉ có trứng bác
    và hot dog. Nếu hôm khác thì hẳn tôi đã thích nhưng hôm nay tôi thấy hơi
    bần thần. Tôi cố gọi cho Emma trước khi cả nhà ngồi vào bàn ăn nhưng
    đường dây nhà em bận.
    “Trông con có vẻ không được vui,” bố vừa nói vừa chìa cái chảo rán về
    phía đĩa tôi và bỏ thêm hot dog vào đó.
    Điện thoại reo. Khi bố xuống phòng khách nghe máy, tôi cầm nĩa vẽ vòng
    vòng quanh chỗ trứng. Trang web trên máy Emma không hiểu là thế nào. Có
    thể đấy là một trò đùa, nhưng nếu là tôi, dứt khoát tôi không làm vậy. Nếu có
    bịa ra chuyện tương lai của một ai đó, tôi sẽ cho vào nhiều thông tin gây sốc
    hơn như trúng số hay tậu được một lâu đài ở Scotland chẳng hạn. Sao lại
    nhọc công đưa vào toàn những chuyện vớ vẩn như nhuộm tóc hay những
    chuyến đi câu chứ?
    Bố quay trở lại bàn ăn: “Emma gọi. Bố bảo nó con sẽ gọi lại sau khi ăn
    tối xong.”
    “Emma thế nào?” Mẹ hỏi. “Con bé có muốn cái CD America Online đó
    không?”
    “CD-ROM,” tôi chữa lại, nhét vội một ít hot dog vào miệng để không
    phải trả lời câu hỏi của mẹ.
    “Cô Sheila có để con bé dùng AOL không?” Mẹ hỏi.
    Tôi gật đầu, chọc nĩa vào một ít hot dog nữa. Emma gọi làm gì thế nhỉ?
    Em biết bố mẹ tôi ghét nghe điện thoại vào bữa tối lắm cơ mà. Em đã tìm
    thấy thông tin nào thiếu nhất quán để chứng minh cái trang web đó chỉ là
    một trò đùa chưa? Hay em đã tìm ra thủ phạm rồi?
    “Người ta đến tuổi vị thành niên thường thay đổi ghê quá,” bố nói, múc
    một muỗng nước xốt cho vào trứng. “Con và Emma từng thân nhau là thế.
    Hè trước bố mẹ bắt đầu lo rằng con cần phải chơi với những người bạn khác

    nữa cơ đấy.”
    “Con có chơi với Tyson mà,” tôi bảo. “Ý là những đứa con gái khác,” bố
    nói.
    “Ít nhất là bố mẹ biết Emma,” mẹ nói. Mẹ nhìn bố và cười phá lên. “Có
    nhớ David cứ đến nhà cô bé Jessica gì đó sau giờ học suốt nhưng chả bao
    giờ đến nhà mình không?
    Cuối cùng chúng ta phải buộc hai đứa đến đây học, và anh có nhớ quyết
    định đó đã gây hậu quả thế nào không?” “Ngày hôm sau,” bố nói, “nó chia
    tay với con bé đó.” David là anh trai tôi. Bố mẹ nghĩ anh sẽ đi học ở
    Hemlock State, nơi bố mẹ đều làm giáo sư xã hội học.
    Nhưng anh lại chuyển đến học đại học ở Seattle, cách nhà hai ngàn dặm.
    Thật lòng tôi không hiểu có phải anh chọn Washington State vì không muốn
    để bố mẹ xen vào cuộc sống của anh quá nhiều hay không. Thậm chí anh
    còn ở luôn đấy suốt cả mấy tháng hè để làm bác sĩ thực tập nội trú nữa. Tôi
    phải đi máy bay tới...
     
    Gửi ý kiến

    Mỗi cuốn sách đều là một ngọn đuốc soi sáng trên hành trình tìm kiếm tri thức

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC VÀ THCS VẠN YÊN - QUẢNG NINH !